Warning: Parameter 2 to ux_builder_post_search() expected to be a reference, value given in /www/wwwroot/dayhoasinh.edu.vn/wp-includes/class-wp-hook.php on line 324
Phép thử cho lòng tin: Hãy ra rạp để điện ảnh Việt còn dám có những "kẻ điên" như Đại Tiệc Trăng Máu 8 - Dạy Hóa Sinh

Phép thử cho lòng tin: Hãy ra rạp để điện ảnh Việt còn dám có những “kẻ điên” như Đại Tiệc Trăng Máu 8

Chưa bao giờ rạp phim Việt lại chứng kiến một cảnh tượng “bi hài” đến thế: Người thì lục đục đứng dậy, tiếng ghế gập lạch cạch xen lẫn những tiếng thở dài ngao ngán của những khán giả cảm thấy mình vừa bị “lừa”. Hai vị khách ngồi sau tôi trong rạp chiếu đã thở hắt ra không ít lần trong suốt 35’ đầu phim, họ thì thầm với nhau: “Chẳng ra cái thể thống gì”. Một nửa khán giả trong rạp bỏ về vì không chịu nổi những khung hình rung lắc, những tình tiết nhốn nháo, lối diễn cường điệu, giả trân và đầy lúng túng từ một dàn cast thượng hạng với Vân Sơn, Lê Khánh đến Liên Bỉnh Phát. Tất cả tạo nên một bộ phim zombie… rẻ tiền đến mức khó tin.

Nhưng, khoan đã. Chẳng lẽ bộ đôi Phan Gia Nhật Linh và Charlie Nguyễn lại ngây thơ đến mức ném tiền qua cửa sổ cho một thảm họa?

Phép thử cho lòng tin: Hãy ra rạp để điện ảnh Việt còn dám có những "kẻ điên" như Đại Tiệc Trăng Máu 8- Ảnh 1.

Thực tế, cái sự “dở” đến phát cáu ấy hoàn toàn không phải là một tai nạn nghề nghiệp. Hãy coi 30 phút đầu của phim như một màn dạo đầu của một trò ảo thuật, một sự chơi khăm đầy thú vị mà bộ đôi Linh – Charlie tung ra để “thử lòng” khán giả. Nó là một lối đi dũng cảm và có phần ngông cuồng: Họ chấp nhận bị hiểu lầm, chấp nhận để người ta tưởng mình làm phim rác, chỉ để chuẩn bị cho một cú lật kèo mà những ai bỏ về sớm sẽ phải tiếc hùi hụi.

Nếu bạn chọn lối thoát hiểm ngay lúc này, bạn đã chính thức sập bẫy của một “vụ lừa đảo”. Bởi vì sự vụng về, nhếch nhác ban đầu thực chất chỉ là lớp vỏ cho một cuộc giải phẫu trần trụi về cái nghề làm phim tại Việt Nam. Đó là nơi mà dòng phim meta-cinema (phim trong phim) lên ngôi, biến mọi sự ngớ ngẩn trước đó thành một trò đùa thông minh, bắt khán giả phải bật cười vì nhận ra: “À, hóa ra mình vừa bị dắt mũi một cách quá thâm thúy!”

Đây không chỉ là một bộ phim mà là một cuộc đối đầu trực diện. Một bên là thói quen “ăn nhanh” của thị trường, và bên kia là những kẻ làm nghề đang muốn hỏi khán giả: “Bạn muốn xem phim hay, hay bạn chỉ muốn xem những thứ vừa mắt?”

Phép thử cho lòng tin: Hãy ra rạp để điện ảnh Việt còn dám có những "kẻ điên" như Đại Tiệc Trăng Máu 8- Ảnh 2.

Phép thử cho lòng tin: Hãy ra rạp để điện ảnh Việt còn dám có những "kẻ điên" như Đại Tiệc Trăng Máu 8- Ảnh 3.

Thực lòng mà nói, chúng ta không thể đổ lỗi hoàn toàn cho khán giả khi họ muốn được giải trí ngay lập tức. Giữa một nhịp sống hối hả, khi mỗi giây trôi qua đều bị xâu xé bởi các thông báo mạng xã hội và những đoạn video ngắn 15 giây, việc đòi hỏi một bộ phim phải thú vị ngay từ khung hình đầu tiên là một nhu cầu chính đáng. Chúng ta đã quen với những thực đơn điện ảnh được dọn sẵn: Những bộ phim thị trường, nơi mọi mâu thuẫn đều được giải quyết gọn gàng và thẩm mỹ luôn được đặt lên hàng đầu.

Nhưng sâu xa hơn, sự thiếu kiên nhẫn này còn đến từ một thực trạng đáng buồn: Điện ảnh Việt đã bị đóng khung quá lâu trong những kịch bản “vừa vặn”. Suốt một thời gian dài, chúng ta quanh quẩn với những cách phát triển nội dung và nhân vật đơn giản đến mức cơ bản. Những bộ phim ấy không dở, chúng xem được, nhưng lại thiếu hẳn sự đột phá. Chúng giống như những món ăn được nấu theo đúng một công thức an toàn để ai cũng có thể ăn, nhưng để gọi là đột phá thì… khó.

Xem thêm nhiều phim tại: https://motchill4.com/

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *